Thói quen là một cô nàng lạ lẫm
Gạt bỏ đi mọi lý trí trong ta
Nàng như người nội trợ thuở xưa xa
An nhiên sống trong mái nhà quanh quẩn.
Nàng kín đáo, lại khiêm nhu, tín cẩn
Thuộc nằm lòng mọi ngóc ngách trước sau
Ta chẳng hề quan tâm đến nàng đâu
Bởi nàng đã được vô hình chăm sóc.
Nàng dẫn dắt con người đi từng buớc
Biết đúng đường mà họ chọn cho mình
Biết mục tiêu họ chưa kịp định danh
Và mách họ: “Chính ở đây này nhé!"
Nàng làm việc cho ta trong lặng lẽ
Mãi y nguyên một cử chỉ rõ ràng
Nàng có con mắt cánh giác kỹ càng
Và sở hữu đôi môi mềm cơn ngủ.
Nhưng liều lĩnh ai tự mình rời bỏ
Ách nặng nề đã từng vất vả đeo
Nàng hóa già, đơn điệu bước đi theo
Chìm giấc ngủ tự do thời trẻ tuổi.
Và hết thảy những ai bị chi phối
Bởi lực quyền đầy vô nghĩa, u minh
Đó là con người theo vẻ ngoại hình
Nhưng chỉ là sự vật qua chuyển động.
Nguồn: Sully Prudhomme - Thi Khúc & Thi Phẩm nằm trong tuyển tập Trăm Năm Nobel của NXB Đông A